Kumamoto Asahi Broadcasting
Ngày 30 tháng trước, lễ nhập môn đã được tổ chức tại "Netz Toyota Kumamoto", một công ty kinh doanh ô tô tại tỉnh Kumamoto. 21 nhân viên mới đã gia nhập công ty, bao gồm cả 4 thực tập sinh kỹ năng nước ngoài.

(Ảnh: KAB)
Nhân viên mới, ông Urata Kaishin, "Tôi sẽ luôn ghi nhớ sự biết ơn và tinh thần cầu tiến, nỗ lực một cách chân thành."
Ông Inoue Yuichiro, Chủ tịch công ty, đã động viên các nhân viên mới: "Tôi mong các bạn sẽ nhìn nhận mọi sự thay đổi như một cơ hội, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, và cố gắng hết sức để trở thành người lãnh đạo."
Để giải quyết tình trạng thiếu hụt kỹ sư, công ty lần đầu tiên tuyển dụng người Việt Nam. Đây là lần đầu tiên công ty tuyển dụng người nước ngoài kể từ khi thành lập, và trong tương lai, công ty muốn tiếp tục tích cực tuyển dụng từ các nước Đông Nam Á có ngành công nghiệp ô tô phát triển.
Theo Cục Lao động Kumamoto, số lượng lao động nước ngoài tại tỉnh Kumamoto đang gia tăng. Tính đến cuối tháng 10 năm ngoái, số lượng doanh nghiệp sử dụng lao động nước ngoài đã đạt mức cao kỷ lục là 4404 cơ sở, với 20.4076 lao động nước ngoài, tăng 2639 người so với năm trước.
KAB Kumamoto Asahi Broadcasting
Kumamoto Broadcasting
Thị trấn Ozu, phía bắc tỉnh Kumamoto. Đây là một khu công nghiệp hàng đầu, giáp với thị trấn Kikuyo, nơi có nhà máy của TSMC, một công ty bán dẫn lớn của Đài Loan, đang hoạt động.
Số lượng trẻ em nước ngoài tại thị trấn này đang tăng lên hàng năm.
Trong số 558 học sinh đang theo học tại trường tiểu học công lập Murou, có 7 em là học sinh nước ngoài cần hướng dẫn tiếng Nhật.
Tại "lớp học tiếng Nhật" được khai giảng vào tháng 4 năm ngoái, có em Nguyễn Hà Mi (học sinh lớp 3, quốc tịch Việt Nam), em Magar Sanskriti (học sinh lớp 5, quốc tịch Nepal) và em Patailai Erika (học sinh lớp 2).
Ba em có trình độ và lứa tuổi khác nhau.
Một giáo viên đang đồng thời hướng dẫn các bài học cho từng em.
Em Erika: "Tiếng Việt và, Xã hội, và Toán, Toán, và... Toán đây!"
Giáo viên: "Toán ư...?"
Em Erika: "Toán... bắt đầu thôi!"
Giáo viên: "Vâng, chúng ta bắt đầu nhé."
Erika, học sinh lớp 2 quốc tịch Nepal, đang học toán. Em đến Nhật Bản khoảng một năm trước từ Nepal.
Khi mới đến, em "không hiểu" những gì mọi người nói, nhưng sau một năm kể từ khi chuyển đến, em vẫn tiếp tục học bằng tiếng Nhật.
Trong giờ học, để em hiểu đúng tiếng Nhật dùng để giải bài toán, em được hướng dẫn cách sử dụng ngay lập tức.
Giáo viên: "Erika, em luôn mua Coca-Cola. Loại 500 ml."
Em Erika: "Sanskriti và em, "đổi lấy"?"
Giáo viên: "Đổi lấy?"
Em Erika: "Sanskriti và em "mượn"...
Giáo viên: "À, là "mua"! Một lần nữa nhé."
Điểm mấu chốt là việc học được tiến hành phù hợp với từng em, một môi trường khó có thể thực hiện được trong các lớp học thông thường với sĩ số đông.
Bên cạnh Erika là Sanskriti, học sinh lớp 5. Em đến Nhật Bản khoảng một năm rưỡi trước từ Nepal.
(Khi được hỏi về món ăn yêu thích)
Em Sanskriti: "Tôi thích Momo, Samosa, Pakora, Chatpate, Pani puri, Lassi..."
Em Erika: "Giống nhau."
Em Sanskriti: "Tôi thích tất cả các món Nepal."
Vì đến sớm hơn Erika 4 tháng, nên em dành một nửa thời gian trong ngày ở lớp học tiếng Nhật. Thời gian còn lại, em học cùng với các bạn người Nhật đồng trang lứa trong lớp học thông thường.